chào mừng các bạn đến với 12t2 http://chemchep.yourme.net/
Chào mừng bạn đến với 12t2.tk vào chat room (new dang nhap rui)
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn: chemchem.youme.net
Hiện tại diễn đàn đang rất cần những người có đủ năng lực để quản lý diễn đàn cùng với Ban Quản Trị! vậy nếu ai cảm thấy mình đủ khả năng để tham gia quản lý diễn đàn. xin hãy gọi qua số: 012.79.345.996 gặp Ban Quản Trị để biết thêm thông tin chi tiết!
==== Thông báo: bạn hãy giành 1 phút để đăng ký làm thành viên để sử dụng tốt nhất nguồn tài nguyên trong diễn đàn ==== Xin cảm ơn!

----------------Ban Quản Trị-----------------------

chào mừng các bạn đến với 12t2 http://chemchep.yourme.net/

vui wa
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
xin chào các bạn tôi Admin xin thông báo cac bạn không phải là 12t2 xin ghi gõ tên và tuổi .
xin chào các bạn tôi Admin xin thông báo cac bạn không phải là 12t2 xin ghi gõ tên và tuổi .nếu không tôi xóa tên và tất cả bài viết của bạn.va không có trách nhiệm với ý kiến về sau. ADMIN
chemchep
Amin Điều Hành: quản đốc Điều Hành: trưởng phòng trưởng phòng 2
Latest topics
Top posters
lembemcalemkem
 
muangoc
 
.....HoàngNhật.....
 
ken™
 
duynhaylocotegaygio
 
50cent
 
damsan
 
Admin
 
leminhthanh
 
tuquynh
 
Navigation
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 8 người, vào ngày 8th March 2010, 21:28

Share | 
 

 Chi? vi` 15chai

Go down 
Tác giảThông điệp
ken™

avatar

Tổng số bài gửi : 44
Join date : 09/02/2010
Age : 26
Đến từ : si gon

Bài gửiTiêu đề: Chi? vi` 15chai   2nd March 2010, 17:46

Chỉ vì nợ 15 triệu mà cô nhắm mắt đưa thân đi làm cave để lấy tiền trả nợ. Cô muốn “mua lại quá khứ” sung sướng thời son trẻ.



Để có sức đi khách, cô đã “kết bạn” với nàng tiên nâu lúc nào không hay (Ảnh minh họa)

Năm 2003, chồng cô bị bắt với tội danh buôn bán ma túy và chịu án 10 năm tù ở trong miền Nam. Gia tài cũng đội nón ra đi khiến cho mẹ con Thủy lao đao miếng cơm, manh áo. Cô vịn vào con đề mong trúng quả nhưng trái cảnh với ước thấy, mong được, cô nợ nần chồng chất. Sĩ diện trước những lời chua cay của người thân vẫn hay chì chiết cô là lười, chỉ biết ăn bám chồng và phần nào cũng lo ngại sau khi chồng mãn hạn tù mà để chồng biết mình nợ nần, Thủy đã phải bán mình để lấy tiền trả nợ và nuôi con.

Cô chỉ cao 1m45, nặng 38kg nhưng nhiều lúc phải tiếp những “khách mua hoa” cao to vạm vỡ gấp đôi mình. Để có sức đi khách, Nguyễn Hằng Thủy đã “kết bạn” với nàng tiên nâu lúc nào không hay. Và điều gì đến cũng ập đến, hè năm 2008, cô bị bắt khi đang mua bán dâm ở một khách sạn cạnh bến xe Giáp Bát. Người ta thử nước tiểu và đưa cô vào Trung tâm Giáo dục lao động số II, Yên Bài, Ba Vì, Hà Nội.

Bán từng chén nước nuôi con

Tâm sự với tôi, Thủy bảo: “Nếu có một điều ước, tôi cố gắng mua lại quá khứ của mình”. Cô muốn lấy lại những gì đã mất, đó là sự sung túc về tiền bạc, sự chiều chuộng của người thân trong gia đình. Cô tự hào vì được sinh ra trong một gia đình khá giả, được ăn ngon, mặc đẹp, tiêu tiền không cần phải nghĩ. Nhưng cuộc sống gia đình Thủy cũng có những sóng gió, chìm nổi, nhất là khi bố cô mất, mẹ đi bước nữa, Thủy thường phải đối diện với người cha dượng luôn coi khinh Thủy.

Từ một cô bé ngoan, sức học của Thủy sút dần. Lên lớp 9, Thủy cũng nghỉ học luôn. Cô bảo: “Lúc ấy tôi chẳng còn động lực gì để phấn đấu nữa vì người cha thương yêu tôi nhất đã ra đi không một lời vĩnh biệt”. Mẹ theo chồng mới, Thủy véo dần số tiền mà bố để lại sống cho qua ngày với hy vọng lấy chồng sớm để có người nuôi mình.

Năm 1995, cô bước lên xe hoa với một anh chồng giàu sang, nhà cửa đề huề. Cô ngây ngất trong hạnh phúc điền viên, bởi chồng cô chiều hết mức. Cô cũng chẳng biết chồng làm nghề gì cụ thể, chỉ biết anh đi buôn biền biệt nhiều tháng rồi về nhét vào túi Thủy ăm ắp tiền. Số phận trớ trêu thay, một ngày năm 2003, chưa nguôi cú sốc chồng bị tù, Thủy lại phải mệt mỏi với dân làm ăn cùng chồng đến nhà đòi nợ. Cô vơ vét tiền của trong nhà trả nợ giúp chồng đến khi chỉ còn căn nhà 3 tầng trống trơ vài đồ dùng rẻ tiền.

Cô muốn trốn chạy tất cả, muốn ẩn dật để quên đi nỗi nhục gia cảnh và cũng không muốn mình phải đối diện với gánh nặng cơm áo. Thủy định bán ngôi nhà mấy tầng để mua căn hộ nho nhỏ. Số tiền thừa ra, cô sẽ gửi ngân hàng tiêu dần, đợi chồng ra tù rồi tính tiếp. Tất cả mọi dự định đó đều nhanh chóng tan biến, chỉ một nỗi ngặt nghèo là cô sợ, sợ họ hàng và người thân lìa tình. Thủy sẽ bị mang tiếng là “lợi dụng lúc chồng trong tù rồi bán nhà để sống”. Thủy bảo: “Nhiều đêm ôm con mà khóc ướt đẫm gối. Tôi sợ con mình biết bố nó đi tù, cũng sợ chính mình không thể kiếm tiền nuôi con ăn học”.

Ít chữ lại không có bằng cấp, Thủy xin việc đâu người ta cũng từ chối. Nghề nhẹ nhàng mà kiếm nhiều tiền thì không đến lượt cô, nghề vất vả mồ hôi lấm lét thì cô không chịu làm. Thực tế, cô được chiều từ nhỏ, khi có gia đình thì được chồng cung phụng. Giờ phải xuống nước đi kiếm tiền nuôi con, Thủy đã thấy nhục nhã. Một thời gian dài cô đi làm đầu ở một hiệu thời trang tóc nhưng thường trốn việc nên chủ cho nghỉ việc sớm.

Nhiều lần cô về nhà mẹ đẻ xin chút tiền mua quần áo, sách vở cho con chuẩn bị vào năm học mới. Nhưng rồi, sự tự ái của một người mẹ sống vì con, Thủy tự đi xin làm quét rác công cộng nhưng người ta lắc đầu nguây nguẩy khi nhìn thể hình cô gái chỉ cao 1m45. Đi đến đâu, Thủy cũng bị hắt hủi vì hình dáng nhỏ bé của mình. Một đêm trà đá phố phường, Thủy than thở tình cảnh với bác hàng nước và được bác bật mí: “Sao cô không mở quán nước như tôi. Vốn ít mà nhàn, nhưng mỗi ngày chỉ kiếm được dăm chục thôi”. Thế rồi, quán nước nhỏ nhanh chóng được lập ra trước cổng bến xe khách Giáp Bát.

Đêm đêm, Thủy lại lần giở xấp tiền lẻ đựng trong hộp sắt rồi đếm. Cô và con gái ngồi lọc ra những đồng tiền lẻ và tiền chẵn – một việc mà trước đây cô chưa từng làm. Bởi mỗi lần rút ví, cô thường tiêu những đồng màu xanh, đỏ chứ không dùng những ngàn lẻ nhà quê này. Giờ đây, thu nhập từ hàng nước dao động từ 40 đến 60 ngàn/ ngày, đủ lo cho cuộc sống của hai mẹ con Thủy.

15 triệu đè bẹp một đời hoa

Giá cả mỗi ngày một tăng, nếu cứ trông chờ vào hàng nước, mẹ con Thủy sẽ mãi chật vật với cuộc sống. Một hôm, có một tay bảo kê râu ria bặm trợn hất hàm nói với Thủy: “Cô em muốn ghi đề không, 100 ngàn mỗi ngày”. Sau một hồi suy nghĩ trước những lời như mật ngọt rót tai, Thủy đồng ý ngay.

Mục đích của những cai đề là nhờ “bóng” hàng nước của Thủy để mở rộng quy mô khách ghi lô sang gái bán dâm và cánh xe ôm. Hàng ngày, ngoài bán nước, Thủy còn “bán nước bọt” bằng cách thường xuyên nói chuyện xổ số, lô tô cho khách uống nước nghe. 10 khách “ăn” 3 khách, mỗi ngày cũng có chừng 40-50 “con đề” đến ghi lô chỗ Thủy.



“Nếu có một điều ước, tôi cố gắng mua lại quá khứ của mình”

Cai đề chẳng chừa một ai, cốt lõi là càng lôi kéo được người đánh càng tốt. Từ một cô thư ký hờ cho chúng, Thủy bắt đầu biết chơi đề và ngày một tăng. Nhiều hôm, tiền bán nước cô đốt hết cho số đề. Càng đánh, càng thua, đã thua lại càng cú, Thủy đánh như điên dại hòng gỡ vốn. Nhưng cô đâu ngờ rằng, cơn lũ lô đề đã cuốn cô vào vòng xoáy. Vài tháng sau, đứng trước số nợ là 15 triệu (tỷ giá thời 2005, 15 triệu là cả một gia tài lớn), Thủy bỗng dưng trở thành con nợ khó đòi. Gia tài của cô còn ngôi nhà nhưng không thể bán trả nợ, vì cô còn sợ chồng.

Ngày ngày, Thủy vẫn phải phơi mình ra cái nắng chang chang của phố thị bán từng chén nước lấy tiền nuôi con, lo trả nợ. Cô quá mệt mỏi với những lời dọa nạt của các tay cai đề. Chúng dọa sẽ thu đồ của Thủy. Thậm chí nếu Thủy không trả nợ đúng hạn, chúng có thể thuê đầu gấu đến đuổi mẹ con Thủy ra khỏi nhà để lấy nhà làm tiền chuộc.

Khách đến ghi đề chủ yếu là xe ôm, người làm thuê và đôi khi còn có cả những cô gái chân dài, mắt xanh mỏ đỏ ngồi “chào hàng” trước thiên hạ. Lúc đầu, Thủy khinh thường họ, nhưng cũng không to tiếng đuổi đi vì có các cô ấy, khách đến uống nước và ghi đề nhiều hơn. Các cô cũng chỉ ngồi dăm ba phút lại theo một ai đó lên những chiếc xe gắn máy hoặc những xe taxi lao vút trên những cung đường đầy nắng gió của cửa ngõ phía Nam Thủ đô. Thủy biết rành mạch họ là ai, đi đâu và làm gì.

Nhiều cô ngồi uống nước phun phè phè nước miếng trước mặt Thủy, nói bậy chửi thề nhoang nhoác, thỉnh thoảng lại giở ví ra đếm và khoe chiến lợi phẩm của mình. “Mẹ kiếp, tao vừa gặp đúng thằng xe ôm, nó giẻ rách quá, không “bo” thêm đồng nào, được mỗi 150k (150 ngàn)!”. “Mày còn khá, tao còn bị một thằng “xén” bớt 50 ngàn, nó chê tao xấu hơn con hôm nọ!”. Mới đầu, Thủy chẳng để ý những lời ăn tiếng nói đó, nhưng nhiều lúc, Thủy chợt nghĩ: hay là mình làm như họ.

Ít chữ, cô làm theo người ta nói hơn là làm theo những gì mình nghĩ, cốt là việc đó đẻ ra tiền. Trong cơn bí bách vì nợ nần, hàng quán và công ghi đề không đủ tiền tích cóp trả cho cai đề, cô đã nhắm mắt làm liều, đi làm cave theo những lời “gợi ý” của những cô môi son, má hồng. Thời gian từ đầu giờ chiều đến khuya là “giờ vàng” của Thủy. Mình quần quật cả ngày mới được gần 100 ngàn tiền bán nước và ghi lô đề. Nhưng giờ đi có tí thôi mà đã nắm chặt chừng 6-7 trăm ngàn – Thủy kể lại.

Dưới con mắt của Thủy, “có tí” ấy sẽ làm cô thay đổi, sẽ biến cô hàng nước nghèo thành cô gái như ngày xưa khi chồng còn buôn bán phát đạt. Bên quán nước nhỏ ấy, cô chủ quán không còn ở đó thường xuyên nữa. Người trông hộ quán nói bóng gió với khách là “cô ấy đi làm thêm”. Nhiều người hiểu ra thì tặc lưỡi, nhiều người chưa hiểu thì hỏi lại: bán nước là làm thêm rồi, còn làm thêm gì nữa.

Trong những bộ quần áo “mát mẻ rười rượi”, mỗi ngày cô tiếp chừng 3-4 khách, không qua đêm, xong việc, cô quay trở lại quán ẩn mình dưới chiêu thức bán nước để đợi lượt khách “mua hoa” tiếp theo. Thân thể cô nhỏ bé, yếu đuối, lại phải quay cuồng với bán hàng nước, ghi lô và đi khách, sức cô không kham nổi. Những “người bạn” của cô cho biết nếu dùng ma túy thì cảm giác phấn chấn sẽ tăng lên mà không biết mệt. Lúc đầu cũng chỉ thử để biết cảm giác lâng lâng theo lời mời chào ngon ngọt của “đồng nghiệp”. Thứ thuốc chết người đó làm đầu óc cô gái trẻ luôn trống rỗng, không phải nghĩ ngợi, âu sầu. Cô thích lắm, liều lượng tăng dần lên. Thủy coi đó là liều thuốc an thần, giải cứu mình trong sức ép nợ nần.

Ma túy giúp cô không phải suy nghĩ đến đớn đau của cuộc đời hiện tại để mỗi khi ảo giác bốc lên, cô lại mơ về quá khứ như một công chúa của mình. Thủy nỗ lực mọi thứ để có nhiều tiền và sống sung sướng như ngày xưa. Nhưng khi trở về với thực tại ở Trung tâm Yên Bài II, cô mới nhận ra giá trị của đời người: cuộc sống phải có lao động chân chính. Ngày vào trung tâm, Thủy cư ngơ ngơ như gà mắc tóc.

Cô thấy mọi thứ đều lạ, những có một thứ cô thấy khá gần gũi với mình. Đó là những mảnh đời, những phận gái trăng tròn nhưng lầm lạc đã một thời sa chân vào ma túy, gái mại dâm. Cô sợ chính bản thân cô, một người mẹ mới 33 tuổi mà đã vấp ngã liên tiếp trước cơn lốc của đồng tiền. Để rồi đêm đêm, cô nghĩ lại những việc đã qua và cô khóc. Có lẽ đó là những giọt nước mắt muộn màng của kẻ lỡ bước.
Theo Cảnh Sát Toàn Cầu

Copy từ: http://forum.buonchuyen.info
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Chi? vi` 15chai
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
chào mừng các bạn đến với 12t2 http://chemchep.yourme.net/ :: Tòa án :: Tội phạm từ A-Z-
Chuyển đến